Không thể nào tin nổi, tôi đã khỏi căn bệnh HIV nhờ tu luyện Pháp Luân Công

Không thể nào tin nổi, tôi đã khỏi căn bệnh HIV nhờ tu luyện Pháp Luân Công

Năm 2008, các bác sĩ chẩn đoán tôi bị nhiễm HIV (Hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải ở người) ở tuổi 55. Bác sĩ bảo rằng bệnh này vô phương cứu chữa, nhưng nếu dùng thuốc thì có thể duy trì được sự sống của tôi.

Thế nhưng, năm 2015 tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công và căn bệnh HIV đã biến mất. Năm 2018, khi tôi xét nghiệm bệnh HIV, kết quả cho thấy thân thể tôi không còn vi rút đó nữa. Giờ đây tôi tràn đầy năng lượng và sống vui vẻ hạnh phúc. Tôi xin được kể lại câu chuyện của mình để mọi người cùng biết về uy lực của Đại Pháp.

Bị nhiễm HIV

Khoảng năm 2006, tôi rời nhà đến tỉnh Quảng Đông làm việc. Trong thời gian tôi vắng nhà, chồng tôi đã không giữ vững đạo đức truyền thống mà đã ngủ với gái mại dâm.

Map showing the location of Guangdong Province
By TUBS Own work This W3C-unspecified vector image was created with Adobe Illustrator. This file was uploaded with Commonist. This vector image includes elements that have been taken or adapted from this:  China edcp location map.svg (by Uwe Dedering)., CC BY-SA 3.0, Link

Vị trí tỉnh Quảng Đông – Trung

Wong Tai Sin Temple Canton.jpg
By GzdavidwongOwn work, CC BY-SA 4.0, Link

Temple of Huang Daxian in Guangzhou.

Một năm sau, tôi trở về nhà để chăm sóc cháu nội. Không lâu sau đó, sức khỏe của tôi bắt đầu suy giảm một cách nhanh chóng. Các biểu hiện bất thường của sức khỏe cũng xuất hiện, như việc tôi có kinh trở lại trong khi tôi đã mãn kinh hơn 10 năm nay. Những điều này khiến tôi nghi ngờ rằng sức khỏe bản thân đang có điều gì đó không ổn.

Theo thời gian, tôi bị chảy máu và chảy mủ có mùi hôi. Tôi bị ngứa và trên da sưng lên nhiều cục cỡ ngón tay cái và chúng sẽ bị chảy máu mỗi khi tôi gãi. Tôi không thể ăn uống hay nghỉ ngơi, cảm giác thân thể yếu ớt và chẳng thể nhấc nổi cái cuốc để ra đồng làm việc.

Một hôm, tôi nhờ người cháu gái đi cùng tôi đến bệnh viện để kiểm tra. Kết quả xét nghiệm cho thấy tôi bị nhiễm HIV. Tin này đối với tôi mà nói quả là sét đánh ngang tai. Chị gái của tôi lúc nghe tin cũng bật khóc.

Bác sĩ nói rằng chồng tôi chắc hẳn cũng nhiễm HIV và đề nghị tôi đưa anh ấy đi xét nghiệm. Kết quả đúng như vậy, chồng tôi cũng bị nhiễm HIV. Chúng tôi bắt đầu uống thuốc theo toa để khống chế vi rút.

Bất hạnh lại gặp tai họa nối tiếp tai họa

Năm 2012, chân phải của tôi dần bị yếu và tôi không thể đứng thẳng được. Sau đó, tôi ngã cầu thang và bị gãy chân. Bất hạnh hơn, không lâu sau đó tôi cũng bị tai nạn ô tô khiến chân trái bị gãy. Cả hai chân của tôi đều bị thương nặng trong vòng một năm!

Tôi biết rằng bị nhiễm HIV là vô phương cứu chữa, nên chấp nhận số phận. Nhưng sự sống vẫn còn kéo dài, tôi đành phải chịu đựng những cơn đau hành hạ của bệnh HIV và đôi chân bị thương tổn để cố gắng xoay xở làm việc đồng áng, kiếm kế sinh nhai.

Cuộc sống của tôi càng trở nên tệ hơn. Năm 2013, con trai tôi làm việc ngoài thị trấn gặp tai nạn và qua đời. Năm 2015, sự đau khổ của tôi đạt đến đỉnh điểm khi chồng tôi mất vì bệnh AIDS. Tôi nhận ra đó cũng là cái kết của số phận tôi và biết rằng cuộc đời tôi rồi sẽ không khá hơn thế chút nào.

Vào thời gian đó, mặt tôi bị sưng vù và đen sạm, thân hình vừa thấp vừa nhỏ, vừa còng vừa cà nhắc. Bất cứ ai biết hoàn cảnh của tôi cũng nói rằng tôi sẽ không sống được bao lâu nữa, và có thể đúng là như thế nếu như tôi không gặp được Pháp Luân Công.

Thần tích xuất hiện khi tu luyện Pháp Luân Công

Tháng 10 năm 2015, tôi đến bệnh viện tỉnh chữa trị cổ tay bị gãy, ở đây, tôi gặp lại người em họ của mình. Cô ấy bảo tôi: “Chị nên thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.’ Chín chữ này có uy lực vô biên chị ạ. Thành tâm niệm, nhất định chị sẽ ổn.”

Trước đây, từng có lần cô ấy bảo tôi điều này, tôi đã không tin. Nhưng giờ tình trạng của tôi đã vô vọng, tôi nghĩ bản thân cũng nên thử một lần xem. Nghĩ vậy, nên sau khi trở về nhà tôi bắt đầu chân thành niệm chín chữ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Trong vài ngày, cổ tay bị gãy của tôi đã đỡ đau.

Cơn đau thuyên giảm, và tôi hạ quyết tâm tu luyện Pháp Luân Công giống như em họ. Ngay lập tức tôi bắt đầu tham gia nhóm học Pháp. Ngay khi tôi vừa bước vào cửa tu luyện, Sư phụ Lý Hồng Chí, Nhà sáng lập Pháp Luân Công, đã tịnh hóa thân thể cho tôi! Một trong những điều đầu tiên tôi nhận thấy là cơ thể tôi dường như từ chối mọi loại thuốc.

Như về việc uống thuốc điều trị bệnh HIV, khi tôi đưa chúng vào miệng thì tôi liền bị mắc nghẹn; tôi biết mình sẽ bị nôn nếu tôi nuốt chúng. Hoặc khi tôi ở bệnh viện tôi sẽ thấy có mùi gì đó rất khó ngửi mỗi khi thấy ai đó cầm thuốc trong tay.

Sau khoảng một tuần học Pháp, đôi chân của tôi không còn đau, tôi đã có thể đứng lên và đi lại mà không cần dùng đến nạng chống. Các triệu chứng của bệnh HIV ngày càng giảm dần. Tôi trở nên khỏe mạnh hơn và có thể làm việc ngoài đồng mà không gặp nhiều khó khăn như trước đây.

Một hôm, con gái của em họ thấy tình trạng của tôi tốt hơn trước nhiều thì đã vô cùng kinh ngạc, và hỏi mẹ chuyện gì đã xảy ra. Mẹ cháu nói: “Đó là thần uy của Đại Pháp!”

Học đọc và đề cao tâm tính

Tôi được sinh ra ở một vùng nông thôn nghèo khó và vốn không biết chữ.

Đó xem như một trở ngại trong việc tu luyện của tôi, bởi vì tôi không đọc được cuốn sách chính của Pháp Luân Công. Tôi nhờ cháu nội dạy đọc nhưng con dâu đã ngăn cản, bởi cô ấy lo sợ con mình sẽ bị liên lụy vì chính sách “liên can” của ĐCSTQ khi bức hại Pháp Luân Công.

Nhưng điều đó không làm tôi nhụt chí. Mỗi khi học Pháp chung, tôi lắng nghe hết sức chuyên chú người khác đọc Pháp và nhìn chằm chằm vào từng chữ trong sách, không bỏ sót một từ nào. Ở nhà, nếu có thời gian rảnh, tôi sẽ nghe băng ghi âm các bài giảng Pháp của Sư phụ. Dù bận rộn đến cỡ nào, tôi cũng luôn sắp xếp thời gian để tham gia học Pháp nhóm. Thân và tâm của tôi hòa tan trong tu luyện.

Tôi thường đi bộ khoảng hai cây số để tìm học viên khác ở các trấn lân cận để chia sẻ thể hội tu luyện. Tôi rất háo hức được học vài chữ từ họ nếu họ có thời gian để dạy tôi.

Bây giờ tôi có thể tự đọc được nhiều phần của cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” mà không cần sự trợ giúp. Thông qua học Pháp, tôi minh bạch ra một số Pháp lý căn bản: Tu luyện đòi hỏi phải tiêu trừ nghiệp lực, và Sư phụ tịnh hóa thân thể cho các đệ tử chân tu. Tôi cũng minh bạch rằng trong tu luyện Pháp Luân Công, một người phải biết trọng đức và trở thành một người có đạo đức cao thượng, thậm chí còn phải cao hơn cả người tốt.

Sau khi con trai tôi qua đời, con dâu tái hôn nhưng vẫn sống trong nhà tôi. Cô ấy tìm được việc làm, nên việc đồng áng và chăn nuôi đàn heo trở thành trách nhiệm chính của tôi. Tôi làm việc vất vả để duy trì cái gia đình này, nhưng cô ấy không bao giờ hài lòng với tôi. Cô ấy luôn tìm cách gây chuyện hoặc cố ý làm những việc xấu nhằm vào tôi. Như khi tôi ngã từ trên cao xuống, cô ấy nhìn thấy nhưng vờ như không biết. Những việc xấu cô ấy làm nhiều vô kể, đã khiến tôi tức giận, trong lòng luôn tràn ngập oán hận với cô ấy. Nhiều lần không nhịn được tôi đã cùng cô ấy cãi nhau, tranh cao thấp.

Tuy nhiên, sau khi tu luyện Pháp Luân Công, tôi hiểu rằng một người tu luyện cần phải nhẫn, phải dùng thiện đối đãi với mọi người. Dù cho cô ấy đối xử tệ với tôi ra sao, thì tôi cần phải dùng thiện mà đối đãi với cô ấy. Giờ đây, tôi không gặp rắc rối gì với cô ấy vì hàng ngày tôi luôn đối xử với cô ấy bằng sự chân thành và thiện lương. Bấm vào đây thể tìm hiểu thêm về Pháp Luân Công

Chính Đại Pháp đã loại bỏ tảng đá đè nặng trong tâm tôi. Tôi đã tu bỏ tâm oán hận, căm phẫn và bây giờ tâm trí tôi trở nên rộng rãi và thoải mái hơn.

Thần tích xuất hiện, bệnh HIV đã không còn

Sau khi tu luyện Pháp Luân Công được khoảng một năm, thuận theo tâm tính đề cao, Sư phụ đã đẩy nhiều những bệnh nghiệp to lớn hơn ở các tầng sâu hơn trong thân thể của tôi ra ngoài.

Một hôm, các cục u cứng đủ mọi kích cỡ nổi lên trên ngực, bụng dưới, lưng, đùi, bắp chân và cánh tay của tôi, chúng rất ngứa và đau. Các vết bầm màu tím và xanh lục cỡ lớn cũng xuất hiện trên da.

Mặc dù vậy tâm tôi rất bình ổn, không sợ hãi chút nào. Tôi biết rằng Sư phụ đang tiêu trừ nghiệp lực cho đệ tử của Ngài. Tôi vẫn kiên trì học Pháp và luyện công đều đặn hàng ngày, và sau một tuần, hết thảy các triệu chứng đó đều biến mất.

Từ năm 2016 đến năm 2018, các triệu chứng tiêu nghiệp giống như trên đã xảy ra ba lần, lần sau thì đỡ khó chịu hơn lần trước. Lần tiêu nghiệp thứ ba xảy ra vào tháng 1 năm 2018, và lúc đó chỉ có các cục bầm tím trên da và không có mẩn ngứa, mặc dù có máu trong nước tiểu. Hiện tượng của lần tiêu nghiệp này rất thần kỳ, với người thường thì quả là bất khả tư nghị. Kỳ thực đây chính là thần tích của Đại Pháp triển hiện trong tu luyện.

Tháng 12 năm 2018, tôi đến bệnh viện để làm xét nghiệm HIV. Kết quả cho thấy tôi hoàn toàn không còn vi rút HIV ở trong cơ thể nữa.

Kể từ khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công vào tháng 10 năm 2015, tôi đã không uống bất kỳ viên thuốc nào, chỉ kiên trì tu luyện, vậy mà tôi lại có được sức khỏe tốt đầy bất ngờ. Đây là sự vĩ đại của Đại Pháp! Chính là sự từ bi của Sư phụ! Đó cũng là thành quả của việc tôi đã đề cao đạo đức.

Từ trải nghiệm bản thân tôi thấy rằng với những căn bệnh như HIV thì khoa học hiện đại chỉ đưa ra được giải pháp chữa trị ‘phần ngọn’ mang tính tạm thời, chứ không giải quyết tận gốc. Quay về với truyền thống Trung Hoa cổ xưa, hồi quy đạo đức là hy vọng duy nhất của nhân loại.